Trên tay tôi đang cầm là cuốn sách mà nếu như ai đã một lần đọc thì chắc sẽ không thể nào quên được. Bởi lẽ giữa cái bình thường giản đơn về hình thức và cả nội dung, cuốn nhật kí chép vội của một người lính trong chiến tranh lại ánh lên ánh hào quang từ một trái tim, một tâm hồn, một cuộc đời người con trai Hà Nội trong chiến tranh. Đó chính là tác phẩm: “Mãi mãi tuổi hai mươi”.

      Nhân vật mà người đọc gặp lại trên trang sách này là một người con trai Hà Nội. Khi anh bước chân vào ngưỡng cửa đại học cũng là lúc cuộc chiến tranh ở Việt Nam đang thời kì căng thẳng và ác liệt nhất. Ngày ấy, anh là sinh viên xuất sắc của khoa toán – cơ đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh có thể được chọn một con đường khác vào đời. Nhưng anh và cả thế hệ anh, năm tháng ấy đã cởi áo sinh viên khoác lên mình áo lính khi tổ quốc lâm nguy.

      Và rồi, người trai Hà Nội ấy đã vĩnh viễn nằm xuống mảnh đất Quảng Trị hơn 40 năm về trước. Hôm nay, sau hơn 40 năm ngày chiến tranh khép lại, bạn đang có trên tay mình cuốn sổ nhật ký quân ngũ anh ghi trong quãng thời gian huấn luyện tân binh.     Anh trải lòng mình chân thật qua những cảm nhận hồn nhiên, tinh tế, những rung động trước những vùng đất anh qua, những con người anh gặp, của một hồn thơ đang khao khát bộc lộ, một tình yêu khao khát tỏ bày, một đầu óc khao khát nhận thức. Cuốn sổ anh gọi là “Chuyện đời”, anh ghi cho mình và chỉ cho mình thôi nhưng giờ đây người đọc xem nó như một sáng tác văn học tuyệt vời. Nét chữ được ghi bằng bút mực trên đường hành quân vẫn còn nguyên và mãi còn niềm tin hi vọng vào ngày mai.

     Có một tình yêu của một lứa đôi Hà Nội nơi cuốn sách bạn đang đọc. Một tình yêu lý tưởng tiêu biểu của một thanh thời chiến tranh ấy. Chàng trai ra trận, cô gái đi học xa, tình yêu vượt thời gian và không gian chín lên trong tình cảm nhớ thương mong ngóng đợi chờ hi vọng của hai người đang yêu. Chị đã hỏi anh câu hỏi bao lứa đôi thời chiến đã hỏi và tìm cách định nghĩa cho mình, cho người mình yêu “hạnh phúc là gì?” khi hai người còn là học sinh. Và khi vào lính anh đã viết thư cho chị hẹn ngày 30 - 4 - 1975 anh về gặp chị và sẽ trả lời. Bạn có ngạc nhiên không khi thấy một sự trùng hợp kì diệu đến thế!

      Lời hẹn hò như tiên tri ấy của Nguyễn Văn Thạc đã ngân một nốt trầm lắng trong lòng người con gái anh yêu, trong lòng những người cùng thế hệ, và đọng lại đến hôm nay. Ngày 30 - 4 – 1975 đã qua nhưng Nguyễn Văn Thạc không về, bao nhiêu người nữa như anh không về. Câu hỏi hạnh phúc vẫn đi tìm câu trả lời ở phía trước...

     Cuốn sổ ghi chép này dừng lại tại ngã ba Đồng Lộc ngày 3 - 6 – 1972 khi anh chuẩn bị vào chiến trường. Những dòng cuối cùng anh viết dường như gấp gáp: “Kính chào hậu phương. Chào gia đình và người tôi yêu. Đêm nay tôi đi. Nhất định có ngày trở về thủ đô yêu quý của lòng tôi”. Hơn một tháng sau, anh đã hi sinh khi tuổi chớm hai mươi. Cũng như bao người lính khác, anh bình thản vào trận, bình thản biết mình có thể ngã xuống. Và cái anh để lại cho đời, khi sự sống đã hiến dâng cho đất nước, là cuốn sổ ghi chép này và những bức thư gửi cho gia đình và người con gái anh yêu. Người con trai Hà Nội đang trò chuyện với bạn về mình, về thế hệ mình trên những trang nhật ký có một cái tên bình dị: Nguyễn Văn Thạc. Anh viết về cuộc sống của mình khi đang là anh lính binh nhì.

     Cái hay cái đẹp của “Mãi mãi tuổi 20” là những dòng nhật kí quý giá của người lính hy sinh cả tuổi xuân của mình cho đất nước bình yên. Những dòng nhật kí ấy mãi còn trong mỗi chúng ta, nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống xứng đáng với niềm tự hào dân tộc,  xứng đáng là người con của dân tộc Việt Nam anh hùng. Và trước khi để bạn đọc ngẫm vào trang viết cuộc đời anh, tôi xin dẫn lại những dòng anh gửi gắm lại cho bạn, cho tôi, cho tất cả những ai đang được sống hôm nay: “Ừ, nếu như tôi không trở lại – Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này? Tôi chỉ ao ước rằng ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc. Đừng để trống trải và bí ẩn như những trang giấy này”.

      Bạn có cuốn sách này chưa? Và bạn đã chuẩn bị để bước vào khoảng “trống trải và bí ẩn” của một con người mãi mãi tuổi hai mươi chưa. Cuốn sách được in trên khổ 13x 19 cm do Đặng Vương Hưng sưu tầm và giới thiệu được nhà xuất bản Thanh Niên phát hành năm 2005, các bạn có thể tìm đọc cuốn sách tại Thư viện Trường Tiểu học Đông Ngạc B nhé.